Rô-ma 10:13-21 - So sánh Tất cả các Bản dịch
Rô-ma 10:13-21 VIE1925 (Kinh Thánh Tiếng Việt 1925)
Vì ai kêu-cầu danh Chúa thì sẽ được cứu. Nhưng họ chưa tin Ngài thì kêu-cầu sao được? Chưa nghe nói về Ngài thì làm thể nào mà tin? Nếu chẳng ai rao-giảng, thì nghe làm sao? Lại nếu chẳng ai được sai đi, thì rao-giảng thể nào? Như có chép rằng: Những bàn chân kẻ rao-truyền tin lành là tốt-đẹp biết bao! Nhưng chẳng phải mọi người đều nghe theo tin lành đâu; vì Ê-sai có nói rằng: Lạy Chúa, ai tin lời chúng tôi rao-giảng? Như vậy, đức-tin đến bởi sự người ta nghe, mà người ta nghe, là khi lời của Đấng Christ được rao-giảng. Nhưng tôi hỏi: Có phải là họ chưa nghe chăng? Trái lại, Tiếng của các sứ-giả đã vang khắp đất, Và lời của sứ-giả đã đạt đến cùng thế-gian. Tôi lại hỏi: Thế mà dân Y-sơ-ra-ên chẳng biết chi hết sao? Môi-se đã nói rằng: Ta sẽ giục lòng ganh-tị các ngươi bởi kẻ chẳng phải là dân; Ta sẽ chọc giận các ngươi bởi một dân ngu-dốt. Lại Ê-sai nói cách bạo-dạn rằng: Những kẻ chẳng tìm-kiếm ta thì đã gặp thấy ta, Ta đã tỏ mình ra cho kẻ chẳng hỏi-han ta. Song về dân Y-sơ-ra-ên, thì rằng: Ta đã giơ tay ra cả ngày hướng về dân bội-nghịch và hay nói trái.
Rô-ma 10:13-21 VIE2010 (Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Hiệu Đính 2010)
Vì, “ai kêu cầu danh Chúa đều sẽ được cứu.” Nhưng họ chưa tin Ngài thì kêu cầu sao được? Chưa nghe nói về Ngài thì làm thể nào mà tin? Không có người rao giảng thì nghe cách nào? Nếu chẳng có ai được sai đi thì làm sao rao giảng? Như có lời chép: “Bàn chân của những người truyền rao Tin Lành thật xinh đẹp biết bao!” Nhưng không phải mọi người đều vâng theo Tin Lành đâu; chính Ê-sai đã nói: “Lạy Chúa, ai chịu tin lời chúng con rao giảng?” Như vậy, đức tin đến từ những điều người ta nghe, mà người ta nghe là khi lời của Đấng Christ được rao giảng. Nhưng tôi xin hỏi: Có phải là họ chưa được nghe không? Thực ra thì họ đã nghe, vì: “Tiếng của các sứ giả đã vang ra khắp đất, Và lời của họ đã truyền đến tận cùng thế giới.” Tôi lại hỏi: Phải chăng dân Y-sơ-ra-ên không hiểu? Trước hết, Môi-se đã nói: “Ta sẽ làm cho các ngươi ganh tị với những dân không phải là dân; Ta sẽ làm cho các ngươi tức giận với một dân ngu dốt.” Ê-sai lại mạnh dạn nói rằng: “Những người không tìm kiếm Ta thì đã gặp được Ta; Ta đã tỏ mình ra cho những người chẳng cầu hỏi Ta.” Nhưng về dân Y-sơ-ra-ên, Ngài phán: “Suốt ngày Ta dang tay hướng về một dân bất tuân và ngoan cố.”
Rô-ma 10:13-21 KTHD (Kinh Thánh Hiện Đại)
Vì “mọi người kêu cầu Danh Chúa Hằng Hữu đều được cứu rỗi.” Nhưng nếu họ chưa tin Chúa thì kêu cầu Ngài sao được? Nếu chưa nghe nói về Ngài, làm sao biết mà tin? Nếu không có người truyền giảng thì nghe cách nào? Nếu không được sai phái thì ai đi truyền giảng? Nên Thánh Kinh ghi nhận: “Bàn chân người đi truyền giảng Phúc Âm thật xinh đẹp biết bao!” Tuy nhiên, chẳng phải mọi người nghe Phúc Âm đều tin nhận, như Tiên tri Y-sai đã nói: “Thưa Chúa Hằng Hữu, ai chịu tin lời giảng của chúng con?” Cho nên, người ta tin Chúa nhờ nghe giảng và họ nghe khi Phúc Âm của Chúa Cứu Thế được công bố. Nhưng tôi hỏi, có phải người Ít-ra-ên thật chưa nghe sứ điệp của Chúa? Thưa, họ nghe rồi, như Thánh Kinh viết: “Đạo Chúa được công bố khắp nơi, truyền đến mọi dân tộc khắp đất.” Tôi hỏi tiếp, chẳng lẽ người Ít-ra-ên chưa hiểu biết sao? Họ đã biết, vì ngay trong thời Môi-se, Đức Chúa Trời đã phán: “Ta sẽ làm cho họ ghen tức với những người không đáng gọi là dân tộc Họ sẽ giận dữ vì dân ngoại dại dột, kém cỏi.” Sau đó, Y-sai cũng đã quả quyết: “Người chẳng tìm kiếm thì sẽ gặp được Ta, Ta đã tỏ mình cho người chẳng cần hỏi Ta.” Còn về người Ít-ra-ên, Đức Chúa Trời phán: “Suốt ngày Chúa vẫn đưa tay chờ đợi họ nhưng họ là dân tộc phản nghịch và ngoan cố.”
Rô-ma 10:13-21 BPT (Thánh Kinh: Bản Phổ thông)
như Thánh Kinh nói, “Ai kêu xin Chúa giúp sẽ được cứu.” Nhưng trước khi kêu xin Chúa cứu giúp, thì họ phải tin Ngài đã; mà trước khi tin thì phải được nghe về Ngài. Muốn cho người ta nghe đến Ngài thì phải có người rao giảng, và trước khi có người rao giảng thì phải có người được sai đi. Như có viết, “Hình ảnh của người rao Tin Mừng thật là tuyệt diệu.” Không phải người Do-thái nào cũng đều chấp nhận tin mừng đâu. Nhà tiên tri Ê-sai đã nói, “Lạy Chúa, ai tin điều chúng tôi rao giảng?” Cho nên niềm tin có được là do người ta nghe Tin Mừng, và người ta được nghe Tin Mừng là khi có người rao giảng Chúa Cứu Thế cho họ. Nhưng tôi hỏi: Có phải họ đã nghe Tin Mừng rồi sao? Phải, họ đã nghe rồi—như Thánh Kinh viết: “Tiếng nói của họ vang khắp thế giới; lời của họ đi quanh trái đất.” Tôi muốn hỏi thêm: Có phải dân Ít-ra-en đã hiểu rồi sao? Phải, họ đã hiểu. Trước hết, Mô-se viết: “Ta sẽ dùng những người chưa trở thành dân tộc khiến các ngươi ganh tị. Ta sẽ dùng một dân tộc chưa hiểu biết khiến các ngươi tức giận.” Nhà tiên tri Ê-sai cũng đã nói: “Người không tìm thì đã gặp được ta. Ta tỏ mình ta ra cho kẻ không hỏi đến ta.” Nhưng về dân Ít-ra-en thì Thượng Đế phán, “Suốt ngày ta đứng chờ tiếp nhận một dân ương ngạnh, không vâng lời ta.”
Rô-ma 10:13-21 NVB (Kinh Thánh Bản Dịch Mới)
Tất cả người nào kêu cầu danh Chúa đều được cứu. Nhưng làm sao họ có thể kêu cầu cùng Đấng họ chưa tin? Làm sao họ có thể tin Đấng họ chưa nghe? Làm sao họ có thể nghe khi không có người truyền giảng? Làm sao họ có thể truyền giảng nếu họ không được sai đi? Như Kinh Thánh có chép: “Bàn chân của người truyền giảng Phúc Âm xinh đẹp biết bao!” Nhưng không phải tất cả mọi người đều vâng theo Phúc Âm. Vì I-sa có nói: “Lạy Chúa! Ai chịu tin lời rao truyền của chúng con?” Vậy, có đức tin là do nghe, và nghe là khi Lời Chúa Cứu Thế được truyền giảng. Nhưng tôi xin hỏi: Họ chưa nghe sao? Không, họ đã nghe rồi, như Kinh Thánh có nói: “Tiếng chúng vang ra khắp đất Và lời chúng vang đến tận cùng trần gian.” Tôi lại hỏi: Người Do Thái chưa biết sao? Trước hết Môi-se có nói: “Ta sẽ làm các ngươi ghen với một dân không phải là dân, Ta sẽ làm ngươi tức giận một dân ngu dốt.” I-sa đã mạnh dạn nói rằng: “Những kẻ không tìm kiếm Ta thì Ta cho gặp, Ta tỏ mình ra cho những kẻ chẳng cầu hỏi Ta.” Nhưng về dân Do Thái thì ông nói: “Suốt cả ngày Ta giang tay Hướng về một dân bất tuân và chống nghịch.”
Rô-ma 10:13-21 BD2011 (Kinh Thánh Tiếng Việt, Bản Dịch 2011)
vì “Ai kêu cầu danh Chúa sẽ được cứu.” Nhưng làm sao họ có thể kêu cầu Đấng họ chưa tin? Làm sao họ có thể tin Đấng họ chưa nghe? Làm sao họ có thể nghe nếu không ai rao giảng? Làm sao họ có thể rao giảng nếu họ không được sai đi? Như có chép rằng, “Bàn chân của những người rao truyền Tin Mừng đẹp biết bao!” Nhưng không phải mọi người sẽ vâng theo Tin Mừng, vì Ê-sai nói, “Lạy Chúa, ai tin những gì chúng con rao báo?” Như vậy đức tin đến bởi những gì người ta nghe, và những gì người ta cần nghe là lời của Đấng Christ được rao giảng. Nhưng tôi xin hỏi, họ đã được nghe chưa? Họ đã được nghe rồi, vì “Âm thanh chúng đã lan truyền khắp đất, Và lời chúng đã vang đến cùng tận địa cầu.” Nhưng tôi xin hỏi thêm, có phải người I-sơ-ra-ên không hiểu chăng? Trước hết xin nghe Môi-se kể lại, “Ta sẽ làm cho các ngươi ganh tị với một dân không đáng gọi là một dân; Bởi một dân khờ khạo, Ta sẽ làm cho các ngươi tức giận.” Ê-sai đã rất bạo dạn thuật lại, “Những kẻ chẳng tìm kiếm Ta đã tìm được Ta; Ta đã tỏ Ta ra cho những kẻ chẳng cầu hỏi Ta.” Nhưng đối với dân I-sơ-ra-ên, Ngài phán, “Suốt ngày Ta dang hai tay ra hướng về một dân không vâng lời và chống nghịch.”